Ngày qua ngày , mỗi sáng thức dậy là cái cảm giác buồn chán trống rỗng lại ập đến với bản thân mình , nhưng không kịp suy nghĩ gì nhiều đã phải vội đánh răng rửa mặt để nhanh chóng tới trường , về sớm thì lăn ra ngủ rồi đến trưa lại bật dậy ăn cơm . Ăn xong thì lại đến trường , tối về thì ôn bài , công việc thật nhàm chán nhưng nó cứ mãi lập đi lập lại từng ngày từng ngày .

Đã bao giờ bạn tự nghĩ , mình học thế để làm gì không nhỉ !? Để có một tương lai vững chắc hơn sao !? Nhưng lo làm sao được khi mỗi ngày cứ phải vùi cái đầu lười biếng vào sách vở để cố nhét cái đống chữ nhàm chán và vô vị vào đầu . Cứ tưởng vào đại học được học ngành mình yêu thích thì sẽ hưng phấn hơn và chăm học hơn . Nào ngờ khi vào học thì mình cũng nhận ra rằng nó cũng chẳng khác nhiều gì so với cấp 3 cả , vẫn phải quay cuồng với đống lý thuyết vô vị .

Biết làm sao được đây , làm sao để thoát cái vòng lập bất tận này bây giờ , cố gắng để vượt qua 3 năm đại học nữa sao , chắc gì mà đã êm xuôi ! Ngày qua ngày cứ phải nhốt mình trong 4 cái bức tường nóc bứt này chịu làm sao nổi nữa đây . Mình vốn chẳng phải thằng thích cắm đầu vào sách vở nhưng mà lớn rồi không học thì tương lai biết làm gì đây , thật là khó nghỉ , còn bố mẹ ở nhà thì sao ....

Có ai cảm thấy trống rỗng và nhàm chán như mình không nhỉ !? Thật vô vị , buồn chán ,.... còn cách nào khác để giải quyết vòng lập bất tận này không ... chỉ thấy mệt mỏi quá thôi . Giá mà giờ được về nhà để thư giãn hơn nhỉ !

Trời đang mưa , thật sự là phép màu giữa những ngày tháng oi bức đến cháy cả ruột gan trong cái đất sài gòn này .

Mưa sài gòn - Lương Bằng Quang :

Phố Sài Gòn trong chiều mưa bay bay
Xa xa anh thấy như cô bé dáng thướt tha yêu kiều
Nàng xinh tựa cánh hoa, đang dạo chơi trên xe

Đường dài còn ướt lác đác chút mưa, cứ lao nhanh
Này em ơi... khéo ướt đôi vai gầy từ thôi đường phố đông
Coi chừng xe lao đi, hãy ở lại trú mưa
Xin bên anh 1 phút, thế thôi...

Lắm lúc... mưa dài vấn vương
Cho chiều nay thật trong lành cho hàng cây còn xanh màu
Để anh ở đâu trong làn mưa thật tình cờ
Rồi chuyện trò cùng em.

Quyến luyến nơi bờ mái hiên
Câu chuyện vui làm em cười xinh đẹp như một thiên thần
Để rồi từ đó trái tim thương thầm
Những lúc em cười... những lúc mưa về...

Và một ngày kia mưa tàn
Chẳng thấy em đâu
Còn lại bờ hiên tiếc nuối
Chợt nhìn từ xa em đang đến đây.

bbb

Get Flash to see this player

Kí ức về cô bé ấy lúc nào cũng rõ ràng nhất và sâu sắc nét nhất trong tâm trí tôi cho đến tận bây giờ; dù rằng theo thời gian đã qua tôi đã quên đi nhiều thứ. Mười mấy năm rồi...

Tôi chẳng thể nào nhớ đó là nơi nào, chỉ nhớ là trước cổng của một xí nghiệp sản xuất đồ gỗ, có hai mẹ con ngồi nhặt nhạnh những mãnh gỗ vụn mà cơ sở ấy đổ ra đề làm củi bán. Đó là một người phụ nữa nhỏ người, gầy gầy và nói giọng rất lạ, hình như không phải người miền Nam; còn nó, nó là một cô bé chạc tuổi tôi, có nước da ngâm ngâm, đôi mắt tròn, có mái tóc bum bê rất lạ và cái tên cũng rất lạ - Cù Là.

Kế bên cạnh người phụ nữ nhặt củi ấy có đốt một đống lửa, tình thoàng người mẹ trong lúc nhặt hay thẩy vào đó một vài mãnh gỗ vụn. Tôi và nó cũng xúm xuýt quanh đó, lâu lâu lại lén hốt một nắm mùn cưa và ném đống lửa, nó cháy bùng lên như pháo hoa vậy, thích lắm. Trong lúc nghịch đi loanh quanh chân tôi giẫm mãnh thủy tinh, máy chảy nhiều lắm, tôi chỉ nhăn nhó vì đau và mặt thì tái xanh vì sợ sợ máu thôi chứ lúc ấy tôi không khóc. Con bé thì khóc thét lên nó kêu mẹ nó ơi ới rồi chạy ù đi lấy vải bó lại cho tôi. Nó cứ quấn vải thoăn thoát, nhanh lắm như thuần thục lắm vậy. Băng bó xong nó ngừng khóc rồi và tới lượt tôi khóc, thấy tôi mếu máo, nó còn chia cho tôi nữa cái bánh bao chiên mà mẹ nó cho nữa!

Đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất tôi gặp nó. cũng chẳng hiểu vì sao kể từ đó tôi luôn mặc dịnh trong đầu mình rằng mọi-cô-gái-có-mái-tóc-bum-bê-đều-đẹp như một chân lí, không cần đắn đo hay bàn cãi gì thêm! Chân lí ấy vẫn mãi dúng cho đến tận bây giờ!

Labels